HOME‎ > ‎

Hành trình và chặng đường Effortless English

Theo nghiên cứu của Tiến sĩ A.J. Hoge - Giảng viên có bằng Master of T.E.S.O.L (Teaching English to Speakers of Other Languages) và có kinh nghiệm giảng dạy ở nhiều trường đại học trên thế giới. Sau hơn 12 năm dạy Anh ngữ cho các sinh viên nước ngoài, thầy A.J. Hoge nhận thấy một vấn đề chung phổ biến của hầu hết các sinh viên cũng như những người học tiếng anh khác. Đó là hầu hết họ đều không gặp khó khăn gì trong việc học ngữ pháp, khả năng đọc hiểu của họ rất tốt, xong lại cảm thấy không thoải mái hoặc căng thẳng khi nói tiếng Anh. Thậm chí, đôi khi một số còn cảm thấy tồi tệ, thất vọng mỗi khi có ý định nói tiếng Anh. Để khắc phục điểm yếu này cho các sinh viên nói riêng và những người học tiếng Anh nói chung, Tiến sĩ A.J. Hoge đã phát triển một phương pháp học tiếng Anh hoàn toàn mới giúp nâng cao khả năng nói tiếng Anh chỉ trong thời gian ngắn. Phương pháp này áp dụng theo quy trình tự nhiên nhất với mục tiêu “NÓI TIẾNG ANH LƯU LOÁT, DỄ DÀNG VÀ TỰ ĐỘNG”
AJ Hoge đau đầu nỗi băn khoăn là làm sao để học trò của ông có thể tiến bộ và nói tiếng Anh một cách trôi chảy mà không bị áp lực, chán nản, hay nói cách khác, một phương pháp nào đó để nuôi dưỡng tình yêu của người học với tiếng Anh. Ông chia sẻ: 

Tôi hiểu nếu bạn hoài nghi đặc biệt là bạn đang cố học tiếng Anh theo cách truyền thống. Bạn bị bó buộc vào các giờ học: nhớ các danh sách từ vựng, học ngữ pháp và đọc các cuốn sách nhàm chán. Bạn đang nghĩ “Làm cách nào để nói tiếng Anh được dễ dàng đây?” Quay lại khoảng thời gian 15 năm trước khi tôi bắt đầu dạy học, học sinh của tôi đều hứng thú khi giao tiếp bằng tiếng Anh. Và tôi cũng thấy hứng thú khi giúp các em. Khi đó tôi đã dạy theo phương pháp thông thường. Tôi sử dụng các giáo trình và tập trung vào dạy ngữ pháp. Tôi nghĩ đây là cách tốt nhất để dạy và không có học sinh nào than phiền về nó cả.
 
Tôi vẫn nhớ có một học sinh rất thông minh của mình ở Veuela tên là Gladys. Glasys rất quyết tâm học nói tiếng Anh. Gladys là một học sinh nổi bật trong lớp về việc chăm học. Cô bé luôn ngồi ở chính giữa hàng đầu tiên. Tôi còn có một bức ảnh chụp gương mặt nhiệt huyết và luôn tươi cười của cô bé. Gladys ghi chép rất chi tiết, lắng nghe từng từ tôi nói. Cô bé còn học ở nhà nữa. Mỗi ngày Gladys giành hơn 4 tiếng học theo giáo trình tiếng Anh. Cô bé còn cố gắng học 50 từ mối bằng cách ghi nhớ danh sách các từ. Gladys là học sinh xuất sắc và tôi tin cô bé sẽ thành công.
 
Tuy nhiên, 6 tháng sau cô bé vẫn hầu như không nói được tiếng Anh. Giọng nói của cô bé do dự và không tự nhiên. Cô bé thường xuyên mắc lỗi ngữ pháp trong những câu đơn giản nhất. Phát âm nghe khó hiểu. Cô bé vẫn suy nghĩ vằng tiếng Tây Ban Nha rồi cố gắng dịch sang tiếng Anh khi nói. Tệ nhất là, Gladys cảm thấy lo lắng mỗi khi cô bé nói tiếng Anh. Việc nói tiếng Anh thực sự là một trải nghiệm khó khăn đối với cô bé.
 
Gladys cực kỳ thất vọng. Sau nhiều nỗ lực, cô bé không cải thiện được mấy. Là giáo viên trực tiếp giảng dạy, tôi cũng rất thất vọng. Tôi chắc rằng Gladys sẽ cải thiện nhanh và không hiểu tại sao Gladys lại không thành công. Tôi đã dạy đúng theo các phương pháp truyền thống. Tôi đã sử dụng các sách giáo khoa tiêu chuẩn và hoạt động lớp học tiêu chuẩn. Gladys là một học trò thông minh, kỷ luật và dứt khoát, nhưng kỹ năng nói tiếng Anh của cô bé không cải thiện được mấy.
 
Thật buồn, tôi đã phát hiện ra rằng Gladys không phải là người duy nhất trong lớp bị như vậy. “Các em cùng lớp cũng không nói tốt tiếng Anh. Điều đó khiến tôi thất vọng như thể nó là một sự thất bại hoàn toàn của một giáo viên. Nhưng khi tôi hỏi các đồng nghiệp để trợ giúp, hóa ra tất thảy các giáo viên đều vướng phải cùng chung vấn đề này, rất ít học sinh nói tốt tiếng Anh. Khi đó tôi nhận ra điều gì đó sai – đối với các phương pháp chuẩn mực trong giảng dạy tiếng Anh. Điều tệ nhất đối với tôi đó là mọi người lại chấp nhận vấn đề này như một “điều bình thường”. Các giáo viên khác không quan tâm tới sự kém tiến bộ của học sinh. Các giáo viên sử dụng phương pháp giống nhau và nhận được kết quả kém như nhau.
 
Vài năm sau, A.J Hoge nhận công việc trợ giảng giáo viên tiếng Anh tại Nhật Bản. Ông đã rất phấn khích và sẵn sàng giúp đỡ các học trò học tiếng Anh. 

Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên lên lớp ở Nhật Bản. Tôi ngồi trước lớp cạnh giáo viên chính là người Nhật. Khi học sinh vào lớp, các em thấy tôi và cười khúc khích có vẻ lo lắng. Các em ngồi xuống và tiếp tục ngoái mắt nhìn tôi một cách ngại ngùng. Các em nhìn rất đáng yêu và đầy sự tò mò.
 
Sau đó lớp học bắt đầu. Giáo viên chính viết một câu tiếng Anh lên bảng. Tôi không nhớ chính xác, hình như là “the little girl goes to school”. Giáo viên chỉ vào câu đó và nói bằng tiếng Nhật. Học sinh cầm lấy sách vở và bắt đầu viết lại. Mọi người đều có vẻ nghiêm túc.
 
Sau đó, giáo viên khoanh tròn chữ “goes”. Cô ấy chỉ vào từ đó và tiếp tục nói bằng tiếng Nhật. Học sinh viết lại nhanh các lời giảng vào vở. Cuối cùng giáo viên kẻ 1 đường thẳng từ goes tới girl. Và sau đó nói một hồi cũng bằng tiếng Nhật. Buổi học cứ thế diễn ra cho đến khi hết giờ. Giáo viên đó kẻ các đường thẳng, vòng tròn và ô vuông. Cô ấy sử dụng các màu phấn khác nhau. Và cô ấy lại tiếp tục giảng bằng tiếng Nhật.
 
Tôi hoàn toàn bối rối. Tôi là một người bản ngữ nói tiếng Anh, và tôi đang ngồi trong một lớp dạy tiếng Anh. Nhưng tôi không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra trong lớp học (ngoại trừ một câu tiếng Anh được ghi trên bảng đó). Tôi tự nghĩ “Giáo viên đang nói chuyện gì mà nhiều vậy? Nó chỉ là một câu thôi mà.” Nhưng giáo viên đó đã dành cả tiếng đồng hồ để phân tích, lý giải, chia tách một câu đơn giản. Cuối cùng khi kết thúc buổi học, giáo viên đó mời tôi “phát âm” to câu đó lên. Tôi đọc câu đó vài lần, và đó là câu tiếng Anh duy nhất mà các học sinh học được vào ngày hôm đó.
 
Mô hình này lặp đi lặp lại nhiều ngày. Hàng ngay, tôi nhìn thấy sự nhiệt huyết và trí tò mò của các học sinh biến mất dần. Các em dần bị chán nản. Các em bị áp lực và bối rồi. Hàng ngày các em ghi bài giảng vào vở, chủ yếu là bằng tiếng Nhật. Tôi không thể hiểu tại sao một lớp tiếng Anh mà lại dạy chủ yếu bằng tiếng Nhật. Trong lớp học, học sinh nghe giảng bằng tiếng Nhật trong khoảng 90% thời gian hoặc nhiều hơn. Các em nghe rất ít tiếng Anh. Hỏi sao các em không bao giờ học nói! Chính vì thế nên các em hay bị thất vọng và bối rồi.
 
Thành thật mà nói, tôi rất buồn khi biết rằng các nhà trường làm mất đi tình yêu học tập tự nhiên của học sinh, Thật khủng khiếp khi phải chứng kiến các em trở nên buồn chán, thất vọng và áp lực. Và sáu tháng sau đó, không ai trong số các học sinh đó có thể nói chuyện với tôi, thậm chí dù chỉ là cuộc hội thoại đơn giản nhất. Tình huồng này diễn ra rất phổ biến trong các lớp học tiếng Anh trên thế giới.
 
Những kinh nghiệm với Gladys và kinh nghiệm giảng dạy tại Nhật Bản thuyết phục AJ Hoge rằng phương phá giáo dục tiếng Anh truyền thống cần phải thay đổi. 

Tôi biết đó phải là cách thức tốt hơn để giúp học sinh nói tiếng Anh. Vì vậy, tôi bắt đầu tìm kiếm một phương pháp tốt hơn. Tôi đã đọc không biết bao nhiêu các cuốn sách về giảng dạy tiếng Anh. Tôi luôn cố gắng thử các phương pháp mới trong lớp học của tôi. Tôi đọc các nghiên cứu. Tôi đi du lịch và dạy tiếng Anh ở nhiều đất nước khác nhau trên thế giới.
 
Điều làm tôi ngạc nhiên là các nghiên cứu thực tế chỉ hỗ trợ rất nhỏ cho các phương pháp giảng dạy truyền thống. Nhà ngôn ngữ học Stephen Krashen – Đại học Nam California chia sẻ rằng: “Chúng tôi có được ngôn ngữ khi chúng tôi hiểu những gì mọi người kể cho chúng tôi biết và hiểu được những gì chúng ta đọc mà không cần cố tình ghi nhớ.” Nếu hầu hết chúng ta đã biết, theo trực giác, rằng cách tốt nhất để học tiếng Anh là học một cách tự nhiên, tôi tự hỏi, tại sao rất nhiều giáo viên và học sinh vẫn lựa chọn sử dụng các phương pháp không tự nhiên, không hiệu quả và lạc hậu?

Cuối cùng, AJ quay lại trường và lấy bằng thạc sĩ (TESOL) Giảng dạy tiếng Anh cho những người nói ngôn ngữ khác. Trong hành trình đó, ông đã nghiên cứu và phát hiện ra một phương pháp mới, sẽ trở thành cơ sở cho chương trình Effortless English.

Tôi bắt đầu thực hiện nghiên cứu của mình. Tôi tìm kiếm những người nói tiếng Anh tốt, những người học tiếng Anh khi đã trưởng thành. Bất cứ khi nào tôi tìm thấy một người như vậy, tôi phỏng vấn họ. Theo thời gian, tôi đã tìm được các mô hình cho nghiên cứu của mình. Hầu hết những người nói tiếng Anh thành công đều là học viên độc lập, họ tránh sử dụng các phương pháp truyền thống vốn sử dụng trong hầu hết các trường học.
 
Tôi đã thay đổi cách giảng dạy của mình, và khi sử dụng những chiến lược mới trong các lớp học của mình, các học sinh của tôi tiến bộ nhanh chóng. Điều này thật đáng ngạc nhiên! Các em học cách nói rất dễ dàng và nhiệt tình, một cách “effortless”. Và thậm chí các em còn cảm thấy hứng thú với việc học nói nữa! Sau nhiều năm tìm kiếm và thử nghiệm, cuối cùng tôi đã tìm ra được các phương pháp hiệu quả.
 
Tôi sẵn sàng chia sẻ cho bạn biết chính xác làm thế nào để sử dụng phương pháp Effortless English để đạt được mục tiêu của bạn. Hãy tham gia cùng tôi và tận hưởng hành trình. Bạn thực sự không có gì để lo sợ khi dừng sử dụng hệ thống giáo dục cũ. Vì vậy, hãy quên đi những áp lực, căng thẳng, lo sợ và chán nản. Tôi hứa với các bạn rằng hệ thống học tập tự nhiên này sẽ mang lại nhiều niềm vui, sự thân thiện và tràn đầy năng lượng, trái ngược với hầu hết lớp học kiểu truyền thống. Không có áp lực nào mà chỉ có sự khuyến khích và hỗ trợ thân thiện.
 
Effortless English là gì? Từ Effortless không có nghĩa là tiếng Anh lười biếng hay không nỗ lực, Ngược lại, Effortless English là kết quả từ nỗ lực hàng ngày của bạn. Học theo hệ thống này, bạn sẽ tiến bộ nhanh và nói tiếng Anh một cách tự nhiên, dễ dàng (không gượng ép, không căng thẳng, do dự hay lo lắng). Nói cách khác, "effortless" là kết quả chứ không phải khởi đầu. Mục tiêu của bạn là nói tiếng Anh một cách dễ dàng. Bạn muốn nói tiếng Anh giống như tiếng mẹ đẻ của mình. Nói dễ dàng là kết quả cuối cùng, và đôi khi phải mất rất nhiều nỗ lực để nói tiếng Anh dễ dàng.

Hãy tin tôi. Tôi đã giúp đỡ rất nhiều sinh viên ở khắp nơi trên thế giới… và bây giờ tôi mong muốn giúp bạn. Tôi hứa tôi sẽ luôn luôn làm hết sức mình để giúp bạn nói tiếng Anh xuất sắc.